Search This Blog

Tuesday, March 19, 2013

Nhà càng rộng, đầu óc càng trì trệ

Đây không phải là câu nói của Trang Hạ, đây là một câu nhận định hài hước của một môi giới bất động sản trong lớp tập huấn tại Đài Bắc đầu năm 2010. Trong xu thế kinh tế toàn cầu vẫn vật vã từ năm ngoái sang tới 2010 mà vẫn chẳng khả quan, bất động sản chỉ “đắt” khách đầu tư buôn bán chứ không “đắt” người mua ở thật, thì đổ tiền mua nhà để ở chẳng khác gì việc chôn tiền ôm lỗ.
Trong bối cảnh giá nhà đất ngày càng tăng, nhất là căn hộ, chung cư cao cấp hoặc đất nền biệt thự, giờ đổ một đống tiền để chọn nhà xịn chả khác nào ném tiền qua cửa sổ. Tôi nói, người Việt Nam còn một thói quen tiêu dùng kỳ quặc là ôm một đống tiền vàng đi mua nhà, trả sạch một lần hoặc một thời gian ngắn. Cho dù mua xe máy hay mua cả cái biệt thự thì cũng không mấy ai có khái niệm trả góp hay vay tín dụng ngân hàng hai mươi năm. Sĩ diện của người Việt Nam lớn tới nỗi, sẵn sàng… “có thì ăn, không có thì nhịn!”.

Chẳng thế, hãng xe máy S. ngày xưa của Đài Loan hồi mới sang Việt Nam đầu tư kinh doanh đã chả vỡ mặt vì chiến dịch bán xe máy Angel trả góp, xe trả góp phải đeo biển xanh. Chủ mua xe trả góp khác gì bị bỉ mặt là không đủ tiền mà cũng học đòi, nên nhất loạt trả xe, bán xe Angel đó thôi.
“Cò đất” người nước ngoài cười nói, tiêu tiền văn minh tức là tiêu được tiền của kẻ khác, như là ngân hàng chẳng hạn, mà mang lại lợi ích cho mình, chứ đâu phải lấy tiền trong túi. Chứ tiêu tiền túi, có bao nhiêu tiêu bấy nhiêu, thì một thằng mù chữ, thằng đần nào cũng làm được, mà còn rút tiền trong ví ra nhanh hơn mình ấy chứ!
Tôi nói rằng, khi tôi đưa ra quan điểm “mua nhà chứ không nên thuê nhà” (đã đăng trên Lửa Ấm số 3), nhiều bạn trẻ đã ớ người ra trước bài toán đầu tư quá giản đơn, mà xưa nay chúng ta chi tiêu theo thói quen liệu cơm gắp mắm đã không đếm xỉa tới. Chúng ta có rất nhiều cách tính toán cho tương lai, cách nào tiêu tiền tốt hơn, không chỉ nhìn vào khía cạnh đắt – rẻ hoặc ta có đủ tiền – ta không đủ tiền, mà nên nhìn nhận vào bản chất của việc chi tiêu.
Người bạn môi giới Đài Loan của tôi nói, vậy nếu được, hãy trả học phí để tôi thuyết trình một quan điểm mới mẻ về bất động sản tại châu Á, được không? Bạn xui người ta nên mua nhà là rất sáng suốt (trong hoàn cảnh của thanh niên, gia đình trẻ), còn tôi, tôi sẽ xui bạn nên bán nhà. Nhà càng đẹp càng xịn, chủ nhân càng nên bán gấp. Nói một cách khác, nhà càng rộng đầu óc chủ nhân càng trì trệ! Nhất là khi căn nhà đó đang đặt tại châu Á, tại Việt Nam, hay tại những nước kinh tế kém ổn định.
Tại sao? Có mâu thuẫn không khi hôm trước xui người ta phải tìm cách mà mua nhà, hôm sau lại xui người ta có nhà rồi thì bán gấp?
Anh bạn tôi nói, cả đối tượng “mua” và “bán” cũng như “thuê” nhà mà ta đang nói tới là đều ở thành phố, đúng không? Đều có gia đình rồi, và thu nhập đến phần lớn từ các khoản thu định kỳ như lương thưởng, lãi suất, lợi nhuận kinh doanh v.v… đúng không? Vậy ta cùng làm bài toán tiêu tiền tại thành phố nhé.
Anh bạn hỏi, không cần các con số cụ thể, chị chỉ cần trả lời tôi xem, giá nhà đất tại Việt Nam tăng nhanh hơn hay giá thuê nhà tại Việt Nam tăng nhanh hơn? Câu trả lời tất nhiên là ai cũng biết, giá nhà đất tại đô thị Việt Nam tăng chóng mặt. Giá thuê nhà hầu như không tăng, ví dụ, căn hộ cao cấp tại Phú Mỹ Hưng đã bốn năm nay vẫn đứng giá cho thuê tại mức 700 USD/tháng, hầu như không tăng. Căn hộ nhỏ cho thuê tại nội thành Hà Nội từ 2007 tới giờ tăng thêm hơn năm trăm nghìn/ tháng, tính ra chỉ tăng giá thuê lên có hai chục nghìn đồng/ 1 mét vuông, chẳng đáng kể!
Bạn tôi hỏi tiếp, vậy rõ ràng mua nhà sẽ bất lợi hơn thuê, đúng không? Được rồi giờ cho tôi biết, lãi suất tiền gửi tại ngân hàng của Việt Nam thời điểm này ra sao, và mấy năm qua là tăng hay giảm?
Tôi bảo, tăng chứ, nhưng thôi khỏi hỏi, tôi hiểu ý anh rồi!
Bài toán chi tiêu vậy là đã rõ ràng: Khi bạn mua nhà, để ở chứ không phải để đầu cơ bán trao tay nhé, thì đồng tiền của bạn không sinh lợi nhuận. Đồng tiền đó “dậm chân tại chỗ” và chỉ làm bạn an tâm, thỏa mãn giá trị tinh thần, nhà càng rộng và cao cấp, đồng tiền đầu tư đổ vào đó càng phải nhiều. Trong khi nếu bán nhà đi, đồng tiền ấy đơn giản là chỉ gửi vào ngân hàng thôi, cũng sinh lãi khá lớn.
Làm phép toán đơn giản, ở nhà ba tỷ thì mỗi tháng bạn đã lỗ trắng tiền chục triệu so với việc bán nhà gửi tiền vào ngân hàng nhận lãi, ví dụ lãi suất gửi có kỳ hạn 24 tháng tại ngân hàng V. hiện vẫn cao hơn 10%. Trong thời điểm đó, tiền thuê nhà ở cho gia đình nhỏ rẻ hơn nhiều, và khoản lợi nhuận nếu dùng số vốn đó đầu tư vào các lĩnh vực khác chắc chắn sẽ cao hơn cả việc gửi tiền vào ngân hàng.
Tôi hiểu chữ “trì trệ” mà người bạn môi giới dùng, đó là một đầu óc “ăn chắc mặc bền” và không chịu xoay xở theo xu hướng thị trường.
Vậy có gì mâu thuẫn không khi xui người này mua nhà, xui kẻ khác có nhà rồi thì… mang bán? Thực ra là không, bởi bạn sẽ ở vào các giai đoạn khác nhau của cuộc đời, bạn nên mua khi bạn ở điểm xuất phát tay trắng, cần gom góp để có được tài sản lớn. Nhưng khi đến giai đoạn bạn đã có căn hộ, tức là sở hữu được một khoản tài sản, đừng yên tâm cố thủ trong chiếc vỏ ốc căn hộ an toàn đó, hãy để đồng tiền tiếp tục trở thành tiền đầu tư tương lai, như bạn tôi nói, chính đồng tiền mới chứng tỏ đầu óc của chủ nhân (chứ không phải chứng tỏ… sự tốt số may mắn của chủ nhân).
Tôi hỏi bạn tôi, bài giảng này bạn lấy học phí bao nhiêu?
Bạn tôi nói, một tách cà phê Đài Bắc nhé, hãy bay sang đây vào cuối tuần, tôi dẫn bạn đi xem căn hộ tôi mới thuê.
Thế căn nhà của bạn ở chung cư mới xây ven sông thì đâu rồi, tôi sửng sốt, không lẽ bán đi rồi?
Bạn tôi cười trên YIM, nói, tôi cho thuê giá cao chứ. Tôi vừa là chủ nhà trọ tôi vừa là khách thuê trọ, có gì đâu, tôi lựa cái cách nào kiếm được lợi nhuận thôi mà. Chính tôi không có lợi nhuận, liệu tôi thuyết phục được khách hàng nào?
- Sưu tầm từ blog Trang Hạ - http://trangha.wordpress.com/2010/11/15/nha-cang-rong-dau-oc-cang-tri-tre/

No comments:

Post a Comment